Game đánh bài cũng chỉ là những điều nhỏ bé

Trụ cột gia đình

Trên đời có nhiều điều rất bé. Bé đến độ người ta chẳng ai thèm để tâm nữa. Ví dụ như một hạt bụi bay trong không khí, như sợi tóc, như hạt mưa, như cơn gió thoảng, như giọt nước mắt. Thật ra dù có mơ mộng thật, game đánh bài cũng chỉ là những điều nhỏ bé trên đời này. Song có điều hạt bụi có những lúc làm ta chảy nước mắt, sợi tóc làm ta ngã xuống sàn, giọt nước mắt làm tim ta đau nhói.

anh-lan-26-627

Vì vậy người ta cứ nhắc nhở tới những điều đó hoài và giả sử  nếu cuộc đời thiếu nó – những thứ đấy – chúng ta sẽ chết lăn quay ra.Tôi cũng đánh bài cào và yêu mến những điều nhỏ nhặt ấy. Nhỏ hơn thế nữa cơ. Nhỏ và lẩm cẩm bởi cái quan niệm riêng tôi, từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ, vốn đã không giống ai. Nên thứ gì càng bị lãng quên, lại chính là những thứ tôi nhớ nhất. Không nhìn đi đâu xa cả. Ngay cạnh mình, trong gia đình mình, đời sống mình. Tất cả đều chẳng lọt ra ngoài cái nhìn và lối suy nghĩ của tôi.

Game đánh bài cũng chỉ là những điều nhỏ bé

Chả là bà chị hai của tôi đi lấy chồng rất lâu rồi. Chưa biết gì cả, chưa gặp người đàn ông thứ hai. Bố mẹ tôi đã gả cưới mất tiêu, khi chị vừa 17 tuổi. Ngày cưới, chị khóc như mưa trút. Mẹ tôi còn la chị cho tới lúc người ta đưa chị đi đánh bài ba cây. Lúc đó tôi 13 tuổi.Chị tôi là người hiền hậu. Hiền đến gần như… đần. Bao nhiêu sự hiền trong nhà, gần như đổ hết vào chị cùng với những thiệt thòi. Dù vậy chị rất giỏi. Công việc nấu ăn, giặt giũ, rửa chén. Một tay chị cả. Chị làm thoăn thoắt, từ thứ này qua thứ kia, không bao giờ nghỉ tay. Thế mà lúc nào chị cũng tươi cười. Chị chỉ biết thế nào là khóc từ ngày lấy chồng.

anh-lan-26-628

Tôi dù nhỏ nhưng nhà đông nhưng ai trong chúng tôi cũng đánh bài bằng tiền thật, cũng cần phụ chị và mẹ già. Đến khi chị đi rồi, tôi mới cảm nhận sự có mặt của chị là quan trọng tới chừng nào, những lúc xách túi đi chợ, những khi ngồi xả, vò hai chậu quần áo to đến mức tôi có thể nằm tắm trong đó. Tôi căm ghét cái bàn chải với những cổ áo, cổ tay, đen ngòm. Rồi gấu và đũng quần. Chà mướt mồ hôi, rồi vò , rồi phơi, rồi xếp và là. Ôi, phải chi đừng cần mặc quần áo chi cả, hoặc là quấn lá dong, tôi sẽ đỡ khổ biết bao. Tay tôi đâu đến mức to như lực sĩ cử tạ ngày nay.

Leave a Reply